长安千万人,出门各有营。
cháng ān qiān wàn rén , chū mén gè yǒu yíng 。
唯我与夫子,信马悠悠行。
wéi wǒ yǔ fū zǐ , xìn mǎ yōu yōu xíng 。
行到曲江头,反照草树明。
xíng dào qǔ jiāng tóu , fǎn zhào cǎo shù míng 。
南山好颜色,病客有心情。
nán shān hǎo yán sè , bìng kè yǒu xīn qíng 。
水禽翻白羽,风荷袅翠茎。
shuǐ qín fān bái yǔ , fēng hé niǎo cuì jīng 。
何必沧浪去,即此可濯缨。
hé bì cāng làng qù , jí cǐ kě zhuó yīng 。
时景不重来,赏心难再并。
shí jǐng bù zhòng lái , shǎng xīn nán zài bìng 。
坐愁红尘里,夕鼓冬冬声。
zuò chóu hóng chén lǐ , xī gǔ dōng dōng shēng 。
归来经一宿,世虑稍复生。
guī lái jīng yī xiǔ , shì lǜ shāo fù shēng 。
赖闻瑶华唱,再得尘襟清。
lài wén yáo huá chàng , zài dé chén jīn qīng 。