独立苍茫黯自愁,天边落木正逢秋。
dú lì cāng máng àn zì chóu , tiān biān luò mù zhèng féng qiū 。
片云长自依孤阙,一气谁能辨九州。
piàn yún zhǎng zì yī gū quē , yī qì shuí néng biàn jiǔ zhōu 。
马向吴门摇疋练,蜃从沧海起层楼。
mǎ xiàng wú mén yáo pǐ liàn , shèn cóng cāng hǎi qǐ céng lóu 。
山河指点东南尽,咫尺应向万里游。
shān hé zhǐ diǎn dōng nán jǐn , zhǐ chǐ yīng xiàng wàn lǐ yóu 。