想当初风尘落落谁怜悯,到今日衣冠楚楚争亲近。
xiǎng dāng chū fēng chén luò luò shuí lián mǐn , dào jīn rì yī guān chǔ chǔ zhēng qīn jìn 。
畅道威震诸侯,腰悬六印,也索把世态炎凉,心中暗忖:假使一朝马死黄金尽,可不的依旧苏秦,做陌路看承被人晒!。
chàng dào wēi zhèn zhū hóu , yāo xuán liù yìn , yě suǒ bǎ shì tài yán liáng , xīn zhōng àn cǔn : jiǎ shǐ yī zhāo mǎ sǐ huáng jīn jǐn , kě bù de yī jiù sū qín , zuò mò lù kàn chéng bèi rén shài !。