君家双美姬,善歌工筝人莫知。轧用蜀竹弦楚丝,
jūn jiā shuāng měi jī , shàn gē gōng zhēng rén mò zhī 。 yà yòng shǔ zhú xián chǔ sī ,
美人矜名曲不误,蹙响时时如迸泉。赵琴素所嘉,
měi rén jīn míng qū bù wù , cù xiǎng shí shí rú bèng quán 。 zhào qín sù suǒ jiā ,
淫声已阕雅声来,游鱼????喁鹤裴回。主人高情始为开,
yín shēng yǐ què yǎ shēng lái , yóu yú ???? yóng hè péi huí 。 zhǔ rén gāo qíng shǐ wèi kāi ,
文章已冠诸人籍。每笑石崇无道情,轻身重色祸亦成。
wén zhāng yǐ guān zhū rén jí 。 měi xiào shí chóng wú dào qíng , qīng shēn zhòng sè huò yì chéng 。
君有佳人当禅伴,于中不废学无生。爱君天然性寡欲,
jūn yǒu jiā rén dāng chán bàn , yú zhōng bù fèi xué wú shēng 。 ài jūn tiān rán xìng guǎ yù ,
不意全家万里来,湖中再见春山绿。吴兴公舍幽且闲,
bù yì quán jiā wàn lǐ lái , hú zhōng zài jiàn chūn shān lǜ 。 wú xīng gōng shě yōu qiě xián ,