古冢狐,妖且老,化为妇人颜色好。头变云鬟面变妆,
gǔ zhǒng hú , yāo qiě lǎo , huà wèi fù rén yán sè hǎo 。 tóu biàn yún huán miàn biàn zhuāng ,
或歌或舞或悲啼,翠眉不举花颜低。忽然一笑千万态,
huò gē huò wǔ huò bēi tí , cuì méi bù jǔ huā yán dī 。 hū rán yī xiào qiān wàn tài ,
彼真此假俱迷人,人心恶假贵重真。狐假女妖害犹浅,
bǐ zhēn cǐ jiǎ jù mí rén , rén xīn è jiǎ guì zhòng zhēn 。 hú jiǎ nǚ yāo hài yóu qiǎn ,
何况褒妲之色善蛊惑,能丧人家覆人国。
hé kuàng bāo dá zhī sè shàn gǔ huò , néng sàng rén jiā fù rén guó 。
君看为害浅深间,岂将假色同真色。
jūn kàn wéi hài qiǎn shēn jiān , qǐ jiāng jiǎ sè tóng zhēn sè 。