寒女命自薄,生来多贱微。
hán nǚ mìng zì báo , shēng lái duō jiàn wēi 。
家贫人不聘,一身无所归。
jiā pín rén bù pìn , yī shēn wú suǒ guī 。
养蚕多苦心,茧熟他人丝。
yǎng cán duō kǔ xīn , jiǎn shú tā rén sī 。
织素徒苦力,素成他人衣。
zhī sù tú kǔ lì , sù chéng tā rén yī 。
青楼富家女,才生便有主。
qīng lóu fù jiā nǚ , cái shēng biàn yǒu zhǔ 。
终日着罗绮,何曾识机杼。
zhōng rì zhe luó qǐ , hé zēng shí jī zhù 。
清夜闻歌声,听之泪如雨。
qīng yè wén gē shēng , tīng zhī lèi rú yǔ 。
他人如何欢,我意又何苦。
tā rén rú hé huān , wǒ yì yòu hé kǔ 。
所以问皇天,皇天竟无语。
suǒ yǐ wèn huáng tiān , huáng tiān jìng wú yǔ 。