君在庐山知不群,有疑是鹤又是云。生死尘埃污不得,
jūn zài lú shān zhī bù qún , yǒu yí shì hè yòu shì yún 。 shēng sǐ chén āi wū bù dé ,
拂除衣上饵烟霞,昨夜胥门宿蔡家。天然不饮亦不食,
fú chú yī shàng ěr yān xiá , zuó yè xū mén sù cài jiā 。 tiān rán bù yǐn yì bù shí ,
停形为饵天地根,世人皆死我独存。洗虑因吞清明箓,
tíng xíng wèi ěr tiān dì gēn , shì rén jiē sǐ wǒ dú cún 。 xǐ lǜ yīn tūn qīng míng lù ,
能令鬼哭神效灵,身如飘风不可绊。朝游崆峒夕汗漫,
néng lìng guǐ kū shén xiào líng , shēn rú piāo fēng bù kě bàn 。 cháo yóu kōng dòng xī hàn màn ,
海上仙游不可见,人间日落空桑枝。
hǎi shàng xiān yóu bù kě jiàn , rén jiān rì luò kōng sāng zhī 。