空山十日雪塞门,天荒地老无行人。
kōng shān shí rì xuě sài mén , tiān huāng dì lǎo wú xíng rén 。
芦花败絮不堪著,山石夜裂苍皮皴。
lú huā bài xù bù kān zhù , shān shí yè liè cāng pí cūn 。
奇寒中人僵赑屃,樵汲路迷瓶粟既。
qí hán zhōng rén jiāng bì xì , qiáo jí lù mí píng sù jì 。
驾风万鹤危欲仙,此腹久无烟火气。
jià fēng wàn hè wēi yù xiān , cǐ fù jiǔ wú yān huǒ qì 。
家家暖入红麒麟,谁肯问讯推柴荆。
jiā jiā nuǎn rù hóng qí lín , shuí kěn wèn xùn tuī chái jīng 。
洛阳令亦可人者,惜哉史不书其名。
luò yáng lìng yì kě rén zhě , xī zāi shǐ bù shū qí míng 。
此公要亦非知我,志士从前例寒饿。
cǐ gōng yào yì fēi zhī wǒ , zhì shì cóng qián lì hán è 。
倘令开口向凡儿,宁忍春雷曲肱卧。
tǎng lìng kāi kǒu xiàng fán ér , níng rěn chūn léi qū gōng wò 。