南山一尺雪,雪尽山苍然。
nán shān yī chǐ xuě , xuě jǐn shān cāng rán 。
涧谷深自暖,梅花应已繁。
jiàn gǔ shēn zì nuǎn , méi huā yīng yǐ fán 。
使君厌骑从,车马留山前。
shǐ jūn yàn qí cóng , chē mǎ liú shān qián 。
行歌招野叟,共步青林间。
xíng gē zhāo yě sǒu , gòng bù qīng lín jiān 。
长松得高荫,盘石堪醉眠。
zhǎng sōng dé gāo yīn , pán shí kān zuì mián 。
祇乐听山鸟,携琴写幽泉。
qí lè tīng shān niǎo , xié qín xiě yōu quán 。
爱之欲忘反,但苦世俗牵。
ài zhī yù wàng fǎn , dàn kǔ shì sú qiān 。
归来始觉远,明月高峰颠。
guī lái shǐ jué yuǎn , míng yuè gāo fēng diān 。