植物之中竹难写,古今虽画无似者。萧郎下笔独逼真,
zhí wù zhī zhōng zhú nán xiě , gǔ jīn suī huà wú shì zhě 。 xiāo láng xià bǐ dú bī zhēn ,
人画竹梢死羸垂,萧画枝活叶叶动。不根而生从意生,
rén huà zhú shāo sǐ léi chuí , xiāo huà zhī huó yè yè dòng 。 bù gēn ér shēng cóng yì shēng ,
婵娟不失筠粉态,萧飒尽得风烟情。举头忽看不似画,
chán juān bù shī yún fěn tài , xiāo sà jǐn dé fēng yān qíng 。 jǔ tóu hū kàn bù shì huà ,
东丛八茎疏且寒,忆曾湘妃庙里雨中看。幽姿远思少人别,
dōng cóng bā jīng shū qiě hán , yì céng xiāng fēi miào lǐ yǔ zhōng kàn 。 yōu zī yuǎn sī shǎo rén bié ,
自言便是绝笔时,从今此竹尤难得。
zì yán biàn shì jué bǐ shí , cóng jīn cǐ zhú yóu nán dé 。