[廊](郎)殿与云连,紫霄苍翠边。
[ láng ]( láng ) diàn yǔ yún lián , zǐ xiāo cāng cuì biān 。
自然应有药,谁敢道无仙?藓色吞崖径,松声让瀑泉。
zì rán yīng yǒu yào , shuí gǎn dào wú xiān ? xiǎn sè tūn yá jìng , sōng shēng ràng pù quán 。
未能长息去,岂便是前缘!(见《吉石盦丛书》本《庐山记》卷四。
wèi néng zhǎng xī qù , qǐ biàn shì qián yuán !( jiàn 《 jí shí ān cóng shū 》 běn 《 lú shān jì 》 juǎn sì 。
「廊」字从《殷礼在斯堂丛书》本改。
「 láng 」 zì cóng 《 yīn lǐ zài sī táng cóng shū 》 běn gǎi 。