藏海楼成海竟枯,鲁连鹞子孰能呼
cáng hǎi lóu chéng hǎi jìng kū , lǔ lián yào zi shú néng hū
雄谈未信忘当世,放笔犹堪辟万夫
xióng tán wèi xìn wàng dāng shì , fàng bǐ yóu kān pì wàn fū
独叹斗南馀此老,不应邺下笑吾徒
dú tàn dòu nán yú cǐ lǎo , bù yīng yè xià xiào wú tú
寒斋清供无多物,罗纸端求虎卧书
hán zhāi qīng gōng wú duō wù , luó zhǐ duān qiú hǔ wò shū