十载驱驰翰墨场,翩翩霞佩高颉颃。赋窥贾马搜班扬,诗崇晋汉卑齐梁。
shí zài qū chí hàn mò chǎng , piān piān xiá pèi gāo xié háng 。 fù kuī gǔ mǎ sōu bān yáng , shī chóng jìn hàn bēi qí liáng 。
斯文未丧道未亡,欲寻坠绪何茫茫。萧骚裋褐凄风霜,匣中蛟龙吼干将。
sī wén wèi sàng dào wèi wáng , yù xún zhuì xù hé máng máng 。 xiāo sāo shù hè qī fēng shuāng , xiá zhōng jiāo lóng hǒu gàn jiàng 。
男儿有志行四方,安用把笔工文章。掀髯长啸俯大荒,残烟落日尘沙黄。
nán ér yǒu zhì xíng sì fāng , ān yòng bǎ bǐ gōng wén zhāng 。 xiān rán cháng xiào fǔ dà huāng , cán yān luò rì chén shā huáng 。
纷纷蚁穴争侯王,邯郸一梦炊黄粱。断鹤续凫谁短长,世间万事俱亡羊。
fēn fēn yǐ xué zhēng hóu wáng , hán dān yī mèng chuī huáng liáng 。 duàn hè xù fú shuí duǎn cháng , shì jiān wàn shì jù wáng yáng 。
何如长歌归故乡,古松流水绕石床。浊酒一壶琴一张,卧听孺子歌《沧浪》。
hé rú zhǎng gē guī gù xiāng , gǔ sōng liú shuǐ rào shí chuáng 。 zhuó jiǔ yī hú qín yī zhāng , wò tīng rú zi gē 《 cāng làng 》。