邺城城南青雀来,五楼突兀肩三台。
yè chéng chéng nán qīng què lái , wǔ lóu tū wù jiān sān tái 。
胡桃万瓦净如水,春阴不敢生莓苔。
hú táo wàn wǎ jìng rú shuǐ , chūn yīn bù gǎn shēng méi tái 。
檐雨阑干三百尺,多年雨啮空阶石。
yán yǔ lán gān sān bǎi chǐ , duō nián yǔ niè kōng jiē shí 。
繁华已逐水东流,断甓时从耕者得。
fán huá yǐ zhú shuǐ dōng liú , duàn pì shí cóng gēng zhě dé 。
可怜此君落君手,爱之不博连城璧。
kě lián cǐ jūn luò jūn shǒu , ài zhī bù bó lián chéng bì 。
锡花如雪错菱花,小字兴和犹可识。
xī huā rú xuě cuò líng huā , xiǎo zì xīng hé yóu kě shí 。
晴窗拂拭支桐君,上下一般蛇蚹纹。
qíng chuāng fú shì zhī tóng jūn , shàng xià yì bān shé fù wén 。
哀蝉遽止不成弄,千古雨声愁杀人。
āi chán jù zhǐ bù chéng nòng , qiān gǔ yǔ shēng chóu shā rén 。