东家有儿年十五,只向田园独辛苦。夜开沟水绕稻田,
dōng jiā yǒu ér nián shí wǔ , zhǐ xiàng tián yuán dú xīn kǔ 。 yè kāi gōu shuǐ rào dào tián ,
涉书猎史无早暮,坐期朱紫如拾青。东家西家两相诮,
shè shū liè shǐ wú zǎo mù , zuò qī zhū zǐ rú shí qīng 。 dōng jiā xī jiā liǎng xiāng qiào ,
东家自云虽苦辛,躬耕早暮及所亲。男舂女爨二十载,
dōng jiā zì yún suī kǔ xīn , gōng gēng zǎo mù jí suǒ qīn 。 nán chōng nǚ cuàn èr shí zài ,
春秋伏腊长在家,不许妻奴暂违礼。尔今二十方读书,
chūn qiū fú là zhǎng zài jiā , bù xǔ qī nú zàn wéi lǐ 。 ěr jīn èr shí fāng dú shū ,
纵令得官身须老,衔恤终天向谁道?百年骨肉归下泉,
zòng lìng dé guān shēn xū lǎo , xián xù zhōng tiān xiàng shuí dào ? bǎi nián gǔ ròu guī xià quán ,
面上笑添今日喜,肩头薪续厨中烟。纵使此身头雪白,
miàn shàng xiào tiān jīn rì xǐ , jiān tóu xīn xù chú zhōng yān 。 zòng shǐ cǐ shēn tóu xuě bái ,
为报西家知不知,何须谩笑东家儿。生前不得供甘滑,
wèi bào xī jiā zhī bù zhī , hé xū mán xiào dōng jiā ér 。 shēng qián bù dé gōng gān huá ,