争不逢人话此身,此身长夜不知春。
zhēng bù féng rén huà cǐ shēn , cǐ shēn cháng yè bù zhī chūn 。
自从国破家亡后,陇上惟添芳草新。
zì cóng guó pò jiā wáng hòu , lǒng shàng wéi tiān fāng cǎo xīn 。
休说人间恨恋多,况逢佳客此相过。
xiū shuō rén jiān hèn liàn duō , kuàng féng jiā kè cǐ xiāng guò 。
堂中纵有千般乐,争及阳春一曲歌。
táng zhōng zòng yǒu qiān bān lè , zhēng jí yáng chūn yī qū gē 。
幽谷穷花似妾身,纵怀香艳吐无因。
yōu gǔ qióng huā shì qiè shēn , zòng huái xiāng yàn tǔ wú yīn 。
多情公子能相访,应解回风暂借春。
duō qíng gōng zi néng xiāng fǎng , yīng jiě huí fēng zàn jiè chūn 。
恩情未足晓光催,数朵眠花未得开。
ēn qíng wèi zú xiǎo guāng cuī , shù duǒ mián huā wèi dé kāi 。
却羡一双金扼臂,得随人世出将来。
què xiàn yī shuāng jīn è bì , dé suí rén shì chū jiāng lái 。