想当初在云梦山中把天书习,定道是取将相能容易。
xiǎng dāng chū zài yún mèng shān zhōng bǎ tiān shū xí , dìng dào shì qǔ jiàng xiàng néng róng yì 。
谁知有这日,生把俺七尺长躯打灭的无存济。
shuí zhī yǒu zhè rì , shēng bǎ ǎn qī chǐ zhǎng qū dǎ miè de wú cún jì 。
哎哟!天那!甚日得遂风雷?也吐出俺这三千丈虹霓气。
āi yō ! tiān nà ! shèn rì dé suì fēng léi ? yě tǔ chū ǎn zhè sān qiān zhàng hóng ní qì 。