我可也为国愁,为国忧,为知心数年交厚,我恨不的并吞了六国诸侯。
wǒ kě yě wèi guó chóu , wèi guó yōu , wèi zhī xīn shù nián jiāo hòu , wǒ hèn bù de bìng tūn le liù guó zhū hóu 。
这江山和宇宙,士女共军州,都待着俺邦情受,怎知道运拙也志愿难酬。
zhè jiāng shān hé yǔ zhòu , shì nǚ gòng jūn zhōu , dōu dài zhe ǎn bāng qíng shòu , zěn zhī dào yùn zhuō yě zhì yuàn nán chóu 。
哎,孙膑也!不争你谗言谮语遭人构,直感的野草闲花满地愁。
āi , sūn bìn yě ! bù zhēng nǐ chán yán zèn yǔ zāo rén gòu , zhí gǎn de yě cǎo xián huā mǎn dì chóu 。
那里也正首孤丘。
nà lǐ yě zhèng shǒu gū qiū 。