何人㔉得一片木,三尺春冰五音足。一弹决破真珠囊,
hé rén zhǔ dé yī piàn mù , sān chǐ chūn bīng wǔ yīn zú 。 yī dàn jué pò zhēn zhū náng ,
秋鸿叫侣代云黑,猩猩夜啼蛮月明。潏潏汩汩声不定,
qiū hóng jiào lǚ dài yún hēi , xīng xīng yè tí mán yuè míng 。 yù yù gǔ gǔ shēng bù dìng ,
青山飞起不压物,野水流来欲湿人。伤心忆得陈后主,
qīng shān fēi qǐ bù yā wù , yě shuǐ liú lái yù shī rén 。 shāng xīn yì dé chén hòu zhǔ ,
二妃哭处山重重,二妃没后云溶溶。夜深霜露锁空庙,
èr fēi kū chù shān chóng chóng , èr fēi méi hòu yún róng róng 。 yè shēn shuāng lù suǒ kōng miào ,
当时二十四友人,手把金杯听不足。又似贾客蜀道间,
dāng shí èr shí sì yǒu rén , shǒu bǎ jīn bēi tīng bù zú 。 yòu shì jiǎ kè shǔ dào jiān ,
引之于山,兽不能走。吹之于水,鱼不能游。
yǐn zhī yú shān , shòu bù néng zǒu 。 chuī zhī yú shuǐ , yú bù néng yóu 。
方知此艺不可有,人间万事凭双手。若何为我再三弹,
fāng zhī cǐ yì bù kě yǒu , rén jiān wàn shì píng shuāng shǒu 。 ruò hé wèi wǒ zài sān dàn ,