勋德既下衰,文章亦陵夷。但见山中石,立作路旁碑。
xūn dé jì xià shuāi , wén zhāng yì líng yí 。 dàn jiàn shān zhōng shí , lì zuò lù páng bēi 。
铭勋悉太公,叙德皆仲尼。复以多为贵,千言直万赀。
míng xūn xī tài gōng , xù dé jiē zhòng ní 。 fù yǐ duō wèi guì , qiān yán zhí wàn zī 。
为文彼何人,想见下笔时。但欲愚者悦,不思贤者嗤。
wèi wén bǐ hé rén , xiǎng jiàn xià bǐ shí 。 dàn yù yú zhě yuè , bù sī xián zhě chī 。
岂独贤者嗤,仍传后代疑。古石苍苔字,安知是愧词。
qǐ dú xián zhě chī , réng chuán hòu dài yí 。 gǔ shí cāng tái zì , ān zhī shì kuì cí 。
我闻望江县,麹令抚茕嫠。在官有仁政,名不闻京师。
wǒ wén wàng jiāng xiàn , qū lìng fǔ qióng lí 。 zài guān yǒu rén zhèng , míng bù wén jīng shī 。
身殁欲归葬,百姓遮路岐。攀辕不得归,留葬此江湄。
shēn mò yù guī zàng , bǎi xìng zhē lù qí 。 pān yuán bù dé guī , liú zàng cǐ jiāng méi 。
至今道其名,男女涕皆垂。无人立碑碣,唯有邑人知。
zhì jīn dào qí míng , nán nǚ tì jiē chuí 。 wú rén lì bēi jié , wéi yǒu yì rén zhī 。