消不的一天愁闷,清明时节雨纷纷。
xiāo bù de yī tiān chóu mèn , qīng míng shí jié yǔ fēn fēn 。
慵施粉黛,倦点朱唇。
yōng shī fěn dài , juàn diǎn zhū chún 。
恰便似薄命照君青冢恨,少年倩女绿窗魂。
qià biàn shì bó mìng zhào jūn qīng zhǒng hèn , shào nián qiàn nǚ lǜ chuāng hún 。
这其间可正是我愁时分,则见那巢空翡翠,冢卧麒麟。
zhè qí jiān kě zhèng shì wǒ chóu shí fēn , zé jiàn nà cháo kōng fěi cuì , zhǒng wò qí lín 。