上阳人,红颜暗老白发新。绿衣监使守宫门,
shàng yáng rén , hóng yán àn lǎo bái fà xīn 。 lǜ yī jiān shǐ shǒu gōng mén ,
同时采择百余人,零落年深残此身。忆昔吞悲别亲族,
tóng shí cǎi zé bǎi yú rén , líng luò nián shēn cán cǐ shēn 。 yì xī tūn bēi bié qīn zú ,
未容君王得见面,已被杨妃遥侧目。妒令潜配上阳宫,
wèi róng jūn wáng dé jiàn miàn , yǐ bèi yáng fēi yáo cè mù 。 dù lìng qián pèi shàng yáng gōng ,
耿耿残灯背壁影,萧萧暗雨打窗声。春日迟,
gěng gěng cán dēng bèi bì yǐng , xiāo xiāo àn yǔ dǎ chuāng shēng 。 chūn rì chí ,
莺归燕去长悄然,春往秋来不记年。唯向深宫望明月,
yīng guī yàn qù zhǎng qiǎo rán , chūn wǎng qiū lái bù jì nián 。 wéi xiàng shēn gōng wàng míng yuè ,
小头鞋履窄衣裳,青黛点眉眉细长。外人不见见应笑,
xiǎo tóu xié lǚ zhǎi yī shang , qīng dài diǎn méi méi xì cháng 。 wài rén bú jiàn jiàn yīng xiào ,