百日归期恰及春,馀年乐事最关身。
bǎi rì guī qī qià jí chūn , yú nián lè shì zuì guān shēn 。
出门便旋风吹面,走马联翩鹊啅人。
chū mén biàn xuán fēng chuī miàn , zǒu mǎ lián piān què zhuó rén 。
却对酒杯疑是梦,试拈诗笔已如神。
què duì jiǔ bēi yí shì mèng , shì niān shī bǐ yǐ rú shén 。
此灾何必深追咎,窃禄从来岂有因。
cǐ zāi hé bì shēn zhuī jiù , qiè lù cóng lái qǐ yǒu yīn 。