人间扰扰唯闲事,自见高人只有诗。
rén jiān rǎo rǎo wéi xián shì , zì jiàn gāo rén zhǐ yǒu shī 。
寂寞嵩峰云外寺,常多梦里过斋时。
jì mò sōng fēng yún wài sì , cháng duō mèng lǐ guò zhāi shí 。
城中听得新经论,却过关东说向人。
chéng zhōng tīng dé xīn jīng lùn , què guò guān dōng shuō xiàng rén 。
旧国门徒终日望,见时应是见真身。
jiù guó mén tú zhōng rì wàng , jiàn shí yīng shì jiàn zhēn shēn 。