赏得秦王镜,判(《金石索》一作「浙」)不惜千金。
shǎng dé qín wáng jìng , pàn (《 jīn shí suǒ 》 yī zuò 「 zhè 」) bù xī qiān jīn 。
非关欲照胆,特是自明心。
fēi guān yù zhào dǎn , tè shì zì míng xīn 。
(以上二首见一九七九年《中国考古学会第一次年会论文集》刊孔祥星《隋唐铜镜的类型与分期》引。
( yǐ shàng èr shǒu jiàn yī jiǔ qī jiǔ nián 《 zhōng guó kǎo gǔ xué huì dì yī cì nián huì lùn wén jí 》 kān kǒng xiáng xīng 《 suí táng tóng jìng de lèi xíng yǔ fēn qī 》 yǐn 。
后一首又见《金石索·金索六》有二件,又见民国十五年钱祥保纂《续修江都县志》卷十五《金石》,云为邑人程青岳所藏。
hòu yī shǒu yòu jiàn 《 jīn shí suǒ · jīn suǒ liù 》 yǒu èr jiàn , yòu jiàn mín guó shí wǔ nián qián xiáng bǎo zuǎn 《 xù xiū jiāng dū xiàn zhì 》 juǎn shí wǔ 《 jīn shí 》, yún wèi yì rén chéng qīng yuè suǒ cáng 。