高卧云烟外,幽居静者心。
gāo wò yún yān wài , yōu jū jìng zhě xīn 。
门庭新种竹,桃李旧成林。
mén tíng xīn zhǒng zhú , táo lǐ jiù chéng lín 。
窗户泉声入,池塘柳色深。
chuāng hù quán shēng rù , chí táng liǔ sè shēn 。
松花多醴酒,终日会知音。
sōng huā duō lǐ jiǔ , zhōng rì huì zhī yīn 。
(日本藏唐抄本《新撰类林抄》卷四)(按:《李端诗集》卷中有《送戴征士还山》,戴征士、戴征君当为同一人,因知王绶与李端同时。
( rì běn cáng táng chāo běn 《 xīn zhuàn lèi lín chāo 》 juǎn sì )( àn :《 lǐ duān shī jí 》 juǎn zhōng yǒu 《 sòng dài zhēng shì hái shān 》, dài zhēng shì 、 dài zhēng jūn dāng wèi tóng yī rén , yīn zhī wáng shòu yǔ lǐ duān tóng shí 。
《新撰类林抄》收诗以开元、大历间作者为主。
《 xīn zhuàn lèi lín chāo 》 shōu shī yǐ kāi yuán 、 dà lì jiàn zuò zhě wéi zhǔ 。