至道不可见,正声难得闻。忽逢羽客抱绿绮,
zhì dào bù kě jiàn , zhèng shēng nán dé wén 。 hū féng yǔ kè bào lǜ qǐ ,
忽挥素爪画七弦,苍崖劈裂迸碎泉。愤声高,怨声咽,
hū huī sù zhǎo huà qī xián , cāng yá pī liè bèng suì quán 。 fèn shēng gāo , yuàn shēng yàn ,
吹我神飞碧霄里,牵我心灵入秋水。有如驱逐太古来,
chuī wǒ shén fēi bì xiāo lǐ , qiān wǒ xīn líng rù qiū shuǐ 。 yǒu rú qū zhú tài gǔ lái ,
前弄啸,后弄嚬,一舒一惨非冬春。从朝至暮听不足,
qián nòng xiào , hòu nòng pín , yī shū yī cǎn fēi dōng chūn 。 cóng cháo zhì mù tīng bù zú ,
人间岂合值仙踪,此别多应不再逢。抱琴却上瀛洲去,
rén jiān qǐ hé zhí xiān zōng , cǐ bié duō yīng bù zài féng 。 bào qín què shàng yíng zhōu qù ,