浅浅的匀粉腮,淡淡的扫眉黛,不梳妆又则怕母亲疑怪,没奈何云鬓上斜插金钗。
qiǎn qiǎn de yún fěn sāi , dàn dàn de sǎo méi dài , bù shū zhuāng yòu zé pà mǔ qīn yí guài , mò nài hé yún bìn shàng xié chā jīn chāi 。
风飘飘吹缕衣,露冷冷湿绣鞋,多情月送我在三条九陌,又不曾泛桃花流下天台。
fēng piāo piāo chuī lǚ yī , lù lěng lěng shī xiù xié , duō qíng yuè sòng wǒ zài sān tiáo jiǔ mò , yòu bù céng fàn táo huā liú xià tiān tái 。
则因这武陵仙子春心荡,却被那尘世刘郎引出来,今仅和谐。
zé yīn zhè wǔ líng xiān zi chūn xīn dàng , què bèi nà chén shì liú láng yǐn chū lái , jīn jǐn hé xié 。