穷冬月末两三日,半百年过六七时。龙尾趁朝无气力,
qióng dōng yuè mò liǎng sān rì , bàn bǎi nián guò liù qī shí 。 lóng wěi chèn cháo wú qì lì ,
犹被妻儿教渐退,莫求致仕且分司。
yóu bèi qī ér jiào jiàn tuì , mò qiú zhì shì qiě fēn sī 。
唯生一女才十二,只欠三年未六旬。婚嫁累轻何怕老,
wéi shēng yī nǚ cái shí èr , zhǐ qiàn sān nián wèi liù xún 。 hūn jià lèi qīng hé pà lǎo ,
更拟踟蹰觅何事,不归嵩洛作闲人。
gèng nǐ chí chú mì hé shì , bù guī sōng luò zuò xián rén 。
七年囚闭作笼禽,但愿开笼便入林。幸得展张今日翅,
qī nián qiú bì zuò lóng qín , dàn yuàn kāi lóng biàn rù lín 。 xìng de zhǎn zhāng jīn rì chì ,
万一差池似前事,又应追悔不抽簪。
wàn yī chā chí shì qián shì , yòu yīng zhuī huǐ bù chōu zān 。