邦惟固本自安宁,临下常须驭朽惊。
bāng wéi gù běn zì ān níng , lín xià cháng xū yù xiǔ jīng 。
何事十旬游不返,祸胎从此召殷兵。
hé shì shí xún yóu bù fǎn , huò tāi cóng cǐ zhào yīn bīng 。
酒色声禽号四荒,那堪峻宇又雕墙。
jiǔ sè shēng qín hào sì huāng , nà kān jùn yǔ yòu diāo qiáng 。
静思今古为君者,未或因兹不灭亡。
jìng sī jīn gǔ wèi jūn zhě , wèi huò yīn zī bù miè wáng 。
唯彼陶唐有冀方,少年都不解思量。
wéi bǐ táo táng yǒu jì fāng , shào nián dōu bù jiě sī liáng 。
如今算得当时事,首为盘游乱纪纲。
rú jīn suàn dé dāng shí shì , shǒu wèi pán yóu luàn jì gāng 。
明明我祖万邦君,典则贻将示子孙。
míng míng wǒ zǔ wàn bāng jūn , diǎn zé yí jiāng shì zǐ sūn 。
惆怅太康荒坠后,复宗绝祀灭其门。
chóu chàng tài kāng huāng zhuì hòu , fù zōng jué sì miè qí mén 。
仇雠万姓遂无依,颜厚何曾解忸怩。
chóu chóu wàn xìng suì wú yī , yán hòu hé zēng jiě niǔ ní 。
五子既歌邦已失,一场前事悔难追。
wǔ zi jì gē bāng yǐ shī , yī cháng qián shì huǐ nán zhuī 。