有一燕赵士,言貌甚奇瑰。
yǒu yī yān zhào shì , yán mào shèn qí guī 。
日日酒家去,脱衣典数杯。
rì rì jiǔ jiā qù , tuō yī diǎn shù bēi 。
问君何落拓,云仆生草莱。
wèn jūn hé luò tuò , yún pū shēng cǎo lái 。
地寒命且薄,徒抱王佐才。
dì hán mìng qiě báo , tú bào wáng zuǒ cái 。
岂无济时策,君门乏良媒。
qǐ wú jì shí cè , jūn mén fá liáng méi 。
三献寝不报,迟迟空手回。
sān xiàn qǐn bù bào , chí chí kōng shǒu huí 。
亦有同门生,先升青云梯。
yì yǒu tóng mén shēng , xiān shēng qīng yún tī 。
贵贱交道绝,朱门叩不开。
guì jiàn jiāo dào jué , zhū mén kòu bù kāi 。
及归种禾黍,三岁旱为灾。
jí guī zhǒng hé shǔ , sān suì hàn wèi zāi 。
入山烧黄白,一旦化为灰。
rù shān shāo huáng bái , yí dàn huà wèi huī 。
蹉跎五十馀,生世苦不谐。
cuō tuó wǔ shí yú , shēng shì kǔ bù xié 。
处处去不得,却归酒中来。
chù chù qù bù dé , què guī jiǔ zhōng lái 。