我唐有僧号齐己,未出家时宰相器。爰见梦中逢五丁,
wǒ táng yǒu sēng hào qí jǐ , wèi chū jiā shí zǎi xiàng qì 。 yuán jiàn mèng zhōng féng wǔ dīng ,
一言悟得生死海,芙蓉吐出琉璃心。闷见有唐风雅缺,
yī yán wù dé shēng sǐ hǎi , fú róng tǔ chū liú lí xīn 。 mèn jiàn yǒu táng fēng yǎ quē ,
格何古,天工未生谁知主。混沌凿开鸡子黄,
gé hé gǔ , tiān gōng wèi shēng shuí zhī zhǔ 。 hùn dùn záo kāi jī zi huáng ,
真宰夜来调暖律,声声吹出嫩青春。调何雅,
zhēn zǎi yè lái diào nuǎn lǜ , shēng shēng chuī chū nèn qīng chūn 。 diào hé yǎ ,
语何奇,血泼乾坤龙战时。祖龙跨海日方出,
yǔ hé qí , xuè pō qián kūn lóng zhàn shí 。 zǔ lóng kuà hǎi rì fāng chū ,
一簟松风冷如冰,长伴巢由伸脚睡。
yī diàn sōng fēng lěng rú bīng , zhǎng bàn cháo yóu shēn jiǎo shuì 。