汉宫美女多如云,中有一人字昭君
hàn gōng měi nǚ duō rú yún , zhōng yǒu yī rén zì zhāo jūn
天生倾国倾城色,玉质孤高卓不群
tiān shēng qīng guó qīng chéng sè , yù zhì gū gāo zhuó bù qún
来至掖庭已有年,愁听宫漏独成眠
lái zhì yē tíng yǐ yǒu nián , chóu tīng gōng lòu dú chéng mián
可怜绝色等闲弃,汉帝不分媸与妍
kě lián jué sè děng xián qì , hàn dì bù fēn chī yǔ yán
非是君王不好色,佳人如织绕其侧
fēi shì jūn wáng bù hǎo sè , jiā rén rú zhī rào qí cè
颠鸾倒凤夕连朝,遍识群芳犹未得
diān luán dǎo fèng xī lián cháo , biàn shí qún fāng yóu wèi dé
思幸佳人无孑遗,九重选美事颇奇
sī xìng jiā rén wú jié yí , jiǔ chóng xuǎn měi shì pǒ qí
不劳龙目亲遴选,分辩媸妍赖画师
bù láo lóng mù qīn lín xuǎn , fēn biàn chī yán lài huà shī
高低美丑瘦和肥,全仗画师笔一挥
gāo dī měi chǒu shòu hé féi , quán zhàng huà shī bǐ yī huī
古有按图寻骏马,今皇凭画幸嫔妃
gǔ yǒu àn tú xún jùn mǎ , jīn huáng píng huà xìng pín fēi
粉黛欲蒙君眷顾,千金竟把画工赂
fěn dài yù méng jūn juàn gù , qiān jīn jìng bǎ huà gōng lù
钱有几多艳几多,无钱休得君恩遇
qián yǒu jǐ duō yàn jǐ duō , wú qián xiū dé jūn ēn yù
群娥每每沐皇风,独有昭君际遇穷
qún é měi měi mù huáng fēng , dú yǒu zhāo jūn jì yù qióng
自恃无双才与色,讵肯摧眉赂画工
zì shì wú shuāng cái yǔ sè , jù kěn cuī méi lù huà gōng
朔方正月雪澌澌,单于策马至京西
shuò fāng zhèng yuè xuě sī sī , chán yú cè mǎ zhì jīng xī
因闻汉阙多佳丽,欲索一人娶作妻
yīn wén hàn quē duō jiā lì , yù suǒ yī rén qǔ zuò qī
汉帝闻言忙颔首,和亲政策由来久
hàn dì wén yán máng hàn shǒu , hé qīn zhèng cè yóu lái jiǔ
只求边塞暂安宁,愿向单于献佳偶
zhǐ qiú biān sài zàn ān níng , yuàn xiàng chán yú xiàn jiā ǒu
诏传呈上美人图,御笔按图点丽姝
zhào chuán chéng shàng měi rén tú , yù bǐ àn tú diǎn lì shū
宫中美色真难舍,乃选庸姿嫁北胡
gōng zhōng měi sè zhēn nán shě , nǎi xuǎn yōng zī jià běi hú
钦点宫娥上殿堂,昭君为字名王嫱
qīn diǎn gōng é shàng diàn táng , zhāo jūn wèi zì míng wáng qiáng
红袖翩跹迤逦至,至时四壁顿生光
hóng xiù piān xiān yǐ lǐ zhì , zhì shí sì bì dùn shēng guāng
纤步凌波行若止,清香袅袅风吹蕊
xiān bù líng bō xíng ruò zhǐ , qīng xiāng niǎo niǎo fēng chuī ruǐ
骨似琼瑶肌似冰,明眸转盼如秋水
gǔ shì qióng yáo jī shì bīng , míng móu zhuǎn pàn rú qiū shuǐ
芳华盖世满堂惊,汉帝茫然叹失声
fāng huá gài shì mǎn táng jīng , hàn dì máng rán tàn shī shēng
画上庸姿乃绝色,其间究竟是何情
huà shàng yōng zī nǎi jué sè , qí jiān jiū jìng shì hé qíng
君言既出难更改,忍送红颜归翰海
jūn yán jì chū nán gēng gǎi , rěn sòng hóng yán guī hàn hǎi
暗将昭君比众妃,三千佳丽无光彩
àn jiāng zhāo jūn bǐ zhòng fēi , sān qiān jiā lì wú guāng cǎi
含颦忍泪别君王,贱妾从今辞故乡
hán pín rěn lèi bié jūn wáng , jiàn qiè cóng jīn cí gù xiāng
不用满朝贤将相,蛾眉为国靖边疆
bù yòng mǎn cháo xián jiàng xiàng , é méi wèi guó jìng biān jiāng
妾今远嫁万千里,胜在深宫寂寞死
qiè jīn yuǎn jià wàn qiān lǐ , shèng zài shēn gōng jì mò sǐ
宫中尚有如花人,不赂画工命似纸
gōng zhōng shàng yǒu rú huā rén , bù lù huà gōng mìng shì zhǐ
愿君莫惜妾微身,应惜忠心体国臣
yuàn jūn mò xī qiè wēi shēn , yīng xī zhōng xīn tǐ guó chén
但得贤才良将在,守边何必用佳人
dàn dé xián cái liáng jiàng zài , shǒu biān hé bì yòng jiā rén
更怜豪杰没尘埃,辜负平生万丈才
gèng lián háo jié méi chén āi , gū fù píng shēng wàn zhàng cái
岂能屈节事权贵
qǐ néng qū jié shì quán guì
慷慨高歌归去来
kāng kǎi gāo gē guī qù lái
绝色常遭妖女妒,贤才每被奸人误
jué sè cháng zāo yāo nǚ dù , xián cái měi bèi jiān rén wù
栖身异域本寻常,多少英雄悲失路
qī shēn yì yù běn xún cháng , duō shǎo yīng xióng bēi shī lù
铁马戎装出塞去,莫愁身似风中絮
tiě mǎ róng zhuāng chū sài qù , mò chóu shēn shì fēng zhōng xù
既然此地不留人,他乡自有留人处
jì rán cǐ dì bù liú rén , tā xiāng zì yǒu liú rén chù
朔漠茫茫走石沙,随身唯有一琵琶
shuò mò máng máng zǒu shí shā , suí shēn wéi yǒu yī pí pá
此去诚知难复返,天涯何处不为家
cǐ qù chéng zhī nán fù fǎn , tiān yá hé chù bù wèi jiā
黄雾涨天雪晦冥,黑云拂地风膻腥
huáng wù zhǎng tiān xuě huì míng , hēi yún fú dì fēng shān xīng
高原万里草皆白,大漠千年冢独青
gāo yuán wàn lǐ cǎo jiē bái , dà mò qiān nián zhǒng dú qīng
无端叙写昭君辞,红粉飘零实可悲
wú duān xù xiě zhāo jūn cí , hóng fěn piāo líng shí kě bēi
千古英雄同一叹,伤怀岂止为蛾眉
qiān gǔ yīng xióng tóng yī tàn , shāng huái qǐ zhǐ wèi é méi