锦水东北流,波荡双鸳鸯。雄巢汉宫树,雌弄秦草芳。
jǐn shuǐ dōng běi liú , bō dàng shuāng yuān yāng 。 xióng cháo hàn gōng shù , cí nòng qín cǎo fāng 。
宁同万死碎绮翼,不忍云间两分张。此时阿娇正娇妒,
níng tóng wàn sǐ suì qǐ yì , bù rěn yún jiān liǎng fēn zhāng 。 cǐ shí ā jiāo zhèng jiāo dù ,
相如作赋得黄金,丈夫好新多异心。一朝将聘茂陵女,
xiāng rú zuò fù dé huáng jīn , zhàng fū hǎo xīn duō yì xīn 。 yī zhāo jiāng pìn mào líng nǚ ,
兔丝固无情,随风任倾倒。谁使女萝枝,而来强萦抱。
tù sī gù wú qíng , suí fēng rèn qīng dǎo 。 shuí shǐ nǚ luó zhī , ér lái qiáng yíng bào 。
两草犹一心,人心不如草。莫卷龙须席,从他生网丝。
liǎng cǎo yóu yī xīn , rén xīn bù rú cǎo 。 mò juǎn lóng xū xí , cóng tā shēng wǎng sī 。
且留琥珀枕,或有梦来时。覆水再收岂满杯,
qiě liú hǔ pò zhěn , huò yǒu mèng lái shí 。 fù shuǐ zài shōu qǐ mǎn bēi ,