少年眼似春冰滑,风味最于花曲折。
shào nián yǎn shì chūn bīng huá , fēng wèi zuì yú huā qū zhé 。
冲泥访客竹边过,邂逅寒梅照疏节。
chōng ní fǎng kè zhú biān guò , xiè hòu hán méi zhào shū jié 。
不应误落野人手,自赋新诗为昭雪。
bù yīng wù luò yě rén shǒu , zì fù xīn shī wèi zhāo xuě 。
坐怜穷腊太严苦,万木如僵生意绝。
zuò lián qióng là tài yán kǔ , wàn mù rú jiāng shēng yì jué 。
零丁老蘖独回暖,似借馀波沾涸辙。
líng dīng lǎo niè dú huí nuǎn , shì jiè yú bō zhān hé zhé 。
今君把玩不忍去,吹面朔风皴欲裂。
jīn jūn bǎ wán bù rěn qù , chuī miàn shuò fēng cūn yù liè 。
还家笑我病????豗,茅屋千窗墙百穴。
hái jiā xiào wǒ bìng tuí huī , máo wū qiān chuāng qiáng bǎi xué 。
自言亲到玉妃馆,缟练分行洗纹缬。
zì yán qīn dào yù fēi guǎn , gǎo liàn fēn háng xǐ wén xié 。
诗成不费炉锤功,君看铮铮句成铁。
shī chéng bù fèi lú chuí gōng , jūn kàn zhēng zhēng jù chéng tiě 。