雨滴长门秋夜长,愁心和雨到昭阳。
yǔ dī cháng mén qiū yè zhǎng , chóu xīn hé yǔ dào zhāo yáng 。
泪痕不学君恩断,拭却千行更万行。
lèi hén bù xué jūn ēn duàn , shì què qiān xíng gèng wàn xíng 。
宫殿沉沉月欲分,昭阳更漏不堪闻。
gōng diàn chén chén yuè yù fēn , zhāo yáng gèng lòu bù kān wén 。
珊瑚枕上千行泪,不是思君是恨君。
shān hú zhěn shàng qiān xíng lèi , bú shì sī jūn shì hèn jūn 。
蝉鬓慵梳倚帐门,蛾眉不扫惯承恩。
chán bìn yōng shū yǐ zhàng mén , é méi bù sǎo guàn chéng ēn 。
旁人未必知心事,一面残妆空泪痕。
páng rén wèi bì zhī xīn shì , yí miàn cán zhuāng kōng lèi hén 。