我吟谢脁诗上语,朔风飒飒吹飞雨。谢脁已没青山空,
wǒ yín xiè tiǎo shī shàng yǔ , shuò fēng sà sà chuī fēi yǔ 。 xiè tiǎo yǐ méi qīng shān kōng ,
文章彪炳光陆离,应是素娥玉女之所为。
wén zhāng biāo bǐng guāng lù lí , yīng shì sù é yù nǚ zhī suǒ wèi 。
轻如松花落金粉,浓似苔锦含碧滋。远山积翠横海岛,
qīng rú sōng huā luò jīn fěn , nóng shì tái jǐn hán bì zī 。 yuǎn shān jī cuì héng hǎi dǎo ,
故人赠我我不违,著令山水含清晖。顿惊谢康乐,
gù rén zèng wǒ wǒ bù wéi , zhù lìng shān shuǐ hán qīng huī 。 dùn jīng xiè kāng lè ,
群仙长叹惊此物,千崖万岭相萦郁。身骑白鹿行飘飖,
qún xiān cháng tàn jīng cǐ wù , qiān yá wàn lǐng xiāng yíng yù 。 shēn qí bái lù xíng piāo yáo ,
瑶台雪花数千点,片片吹落春风香。为君持此凌苍苍,
yáo tái xuě huā shù qiān diǎn , piàn piàn chuī luò chūn fēng xiāng 。 wèi jūn chí cǐ líng cāng cāng ,