一从炎暑变秋风,识破维摩色想空。
yī cóng yán shǔ biàn qiū fēng , shí pò wéi mó sè xiǎng kōng 。
岂有三乘无尽法,尚怜孤艳十分红。
qǐ yǒu sān chéng wú jìn fǎ , shàng lián gū yàn shí fēn hóng 。
唯惭寡陋吟怀劣,却爱诸贤句法工。
wéi cán guǎ lòu yín huái liè , què ài zhū xián jù fǎ gōng 。
共倚栏杆休怅恨,典型犹在四筵中。
gòng yǐ lán gān xiū chàng hèn , diǎn xíng yóu zài sì yán zhōng 。