乾坤苍莽正风尘,力挽狂澜仗要人。
qián kūn cāng mǎng zhèng fēng chén , lì wǎn kuáng lán zhàng yào rén 。
岂有桃源堪避世,不妨蔬水且安贫。
qǐ yǒu táo yuán kān bì shì , bù fáng shū shuǐ qiě ān pín 。
天阊辽阻愁呵壁,时局艰危痛厝薪。
tiān chāng liáo zǔ chóu hē bì , shí jú jiān wēi tòng cuò xīn 。
只恐南阳难稳卧,中原戎马待纶巾。
zhǐ kǒng nán yáng nán wěn wò , zhōng yuán róng mǎ dài guān jīn 。