庐陵间世才,妙手归大匠。
lú líng jiān shì cái , miào shǒu guī dà jiàng 。
文章振古风,独立无与两。
wén zhāng zhèn gǔ fēng , dú lì wú yǔ liǎng 。
诗篇尤藻丽,句法含万象。
shī piān yóu zǎo lì , jù fǎ hán wàn xiàng 。
平夷谢雕镌,醇厚如酝酿。
píng yí xiè diāo juān , chún hòu rú yùn niàng 。
温温廊庙姿,不作穷愁相。
wēn wēn láng miào zī , bù zuò qióng chóu xiāng 。
平生蹈难危,利口困谗谤。
píng shēng dǎo nán wēi , lì kǒu kùn chán bàng 。
终焉自光明,学者共师仰。
zhōng yān zì guāng míng , xué zhě gòng shī yǎng 。
每诗必言归,耕钓箕颍上。
měi shī bì yán guī , gēng diào jī yǐng shàng 。
但欲风波息,岂是事高尚。
dàn yù fēng bō xī , qǐ shì shì gāo shàng 。
收身及未老,六一聊隐放。
shōu shēn jí wèi lǎo , liù yī liáo yǐn fàng 。
九原如可作,非公复谁向。
jiǔ yuán rú kě zuò , fēi gōng fù shuí xiàng 。