昌黎文章伯,乃是圣人耦。
chāng lí wén zhāng bó , nǎi shì shèng rén ǒu 。
传道自孟轲,渊源极师友。
chuán dào zì mèng kē , yuān yuán jí shī yǒu 。
雄词障百川,伟论挂众口。
xióng cí zhàng bǎi chuān , wěi lùn guà zhòng kǒu 。
馀事付诗篇,雅健古无有。
yú shì fù shī piān , yǎ jiàn gǔ wú yǒu 。
尤工用险韵,妥贴等妍丑。
yóu gōng yòng xiǎn yùn , tuǒ tiē děng yán chǒu 。
毅然倔强姿,挥此摩天手。
yì rán jué jiàng zī , huī cǐ mó tiān shǒu 。
立朝著大节,去作潮阳守。
lì cháo zhù dà jié , qù zuò cháo yáng shǒu 。
驱扫云雾开,约束鲛鳄走。
qū sǎo yún wù kāi , yuē shù jiāo è zǒu 。
位虽不称德,妙誉垂不朽。
wèi suī bù chēng dé , miào yù chuí bù xiǔ 。
譬犹观泰山,群岭皆培????。
pì yóu guān tài shān , qún lǐng jiē péi lóu 。
又如众星中,错落仰北斗。
yòu rú zhòng xīng zhōng , cuò luò yǎng běi dǒu 。
籍湜何足云,齐名岂其柳。
jí shí hé zú yún , qí míng qǐ qí liǔ 。