荣枯宠辱尽强名,老去无堪只自惊。
róng kū chǒng rǔ jǐn qiáng míng , lǎo qù wú kān zhǐ zì jīng 。
尤物端能乱人意,粗官安得有诗情。
yóu wù duān néng luàn rén yì , cū guān ān dé yǒu shī qíng 。
暂凭竹杖聊相谑,敢对金樽略放行。
zàn píng zhú zhàng liáo xiāng xuè , gǎn duì jīn zūn lüè fàng xíng 。
果向诗坛寻旧约,心如江水不须盟。
guǒ xiàng shī tán xún jiù yuē , xīn rú jiāng shuǐ bù xū méng 。