十三学绣罗衣裳,自怜红袖闻馨香。人言此是嫁时服,
shí sān xué xiù luó yī shang , zì lián hóng xiù wén xīn xiāng 。 rén yán cǐ shì jià shí fú ,
车马骈阗贺门馆,自然不失为公卿。是时妾家犹未贫,
chē mǎ pián tián hè mén guǎn , zì rán bù shī wèi gōng qīng 。 shì shí qiè jiā yóu wèi pín ,
郎家居近御沟水,豪门客尽蹑珠履。雕盘酒器常不干,
láng jiā jū jìn yù gōu shuǐ , háo mén kè jǐn niè zhū lǚ 。 diāo pán jiǔ qì cháng bù gàn ,
朝参暮拜白玉堂,绣衣著尽黄金缕。妾貌渐衰郎渐薄,
cháo cān mù bài bái yù táng , xiù yī zhù jǐn huáng jīn lǚ 。 qiè mào jiàn shuāi láng jiàn báo ,
妾年四十丝满头,郎年五十封公侯。男儿全盛日忘旧,
qiè nián sì shí sī mǎn tóu , láng nián wǔ shí fēng gōng hóu 。 nán ér quán shèng rì wàng jiù ,
归来略略不相顾,却令侍婢生光辉。郎恨妇人易衰老,
guī lái lüè lüè bù xiāng gù , què lìng shì bì shēng guāng huī 。 láng hèn fù rén yì shuāi lǎo ,