湖外闲官四见春,就中吟咏费精神。
hú wài xián guān sì jiàn chūn , jiù zhōng yín yǒng fèi jīng shén 。
青山借得风骚古,白发相将意思新。
qīng shān jiè dé fēng sāo gǔ , bái fà xiāng jiāng yì si xīn 。
每向孤高虽得意,要知闲淡苦无人。
měi xiàng gū gāo suī dé yì , yào zhī xián dàn kǔ wú rén 。
归来幸有鸰原识,为惜鸿毛抵万钧。
guī lái xìng yǒu líng yuán shí , wèi xī hóng máo dǐ wàn jūn 。