我呼古人名,鬼神侧耳听。杜甫李白与怀素,文星酒星草书星。
wǒ hū gǔ rén míng , guǐ shén cè ěr tīng 。 dù fǔ lǐ bái yǔ huái sù , wén xīng jiǔ xīng cǎo shū xīng 。
永州东郭有奇怪,笔冢墨池遗迹在。笔冢低低高如山,墨池浅浅深如海。
yǒng zhōu dōng guō yǒu qí guài , bǐ zhǒng mò chí yí jì zài 。 bǐ zhǒng dī dī gāo rú shān , mò chí qiǎn qiǎn shēn rú hǎi 。
我来恨不已,争得青天化为一张纸。高声唤起怀素书,搦管研朱点湘水。
wǒ lái hèn bù yǐ , zhēng de qīng tiān huà wèi yī zhāng zhǐ 。 gāo shēng huàn qǐ huái sù shū , nuò guǎn yán zhū diǎn xiāng shuǐ 。
欲归家,重叹嗟。眼前有三个字,枯树槎,乌梢蛇,墨老鸦。
yù guī jiā , zhòng tàn jiē 。 yǎn qián yǒu sān gè zì , kū shù chá , wū shāo shé , mò lǎo yā 。