胡骄马惊沙尘起,胡雏饮马天津水。君为张掖近酒泉,
hú jiāo mǎ jīng shā chén qǐ , hú chú yǐn mǎ tiān jīn shuǐ 。 jūn wèi zhāng yē jìn jiǔ quán ,
西忆故人不可见,东风吹梦到长安。宁期此地忽相遇,
xī yì gù rén bù kě jiàn , dōng fēng chuī mèng dào cháng ān 。 níng qī cǐ dì hū xiāng yù ,
昨日绣衣倾绿尊,病如桃李竟何言。昔骑天子大宛马,
zuó rì xiù yī qīng lǜ zūn , bìng rú táo lǐ jìng hé yán 。 xī qí tiān zi dà wǎn mǎ ,
有似山开万里云,四望青天解人闷。人闷还心闷,
yǒu shì shān kāi wàn lǐ yún , sì wàng qīng tiān jiě rén mèn 。 rén mèn hái xīn mèn ,
山公醉后能骑马,别是风流贤主人。头陀云月多僧气,
shān gōng zuì hòu néng qí mǎ , bié shì fēng liú xián zhǔ rén 。 tóu tuó yún yuè duō sēng qì ,