最甚深,最甚深,法界人身便是心。
zuì shèn shēn , zuì shèn shēn , fǎ jiè rén shēn biàn shì xīn 。
迷者迷心为众色(《宗镜录》作「刹」),悟时刹海(《景德传灯录》作「境」)是真心。
mí zhě mí xīn wèi zhòng sè (《 zōng jìng lù 》 zuò 「 shā 」), wù shí shā hǎi (《 jǐng dé chuán dēng lù 》 zuò 「 jìng 」) shì zhēn xīn 。
身界二尘无实性(《宗镜录》、《景德传灯录》作「相」),分明达此号知音。
shēn jiè èr chén wú shí xìng (《 zōng jìng lù 》、《 jǐng dé chuán dēng lù 》 zuò 「 xiāng 」), fēn míng dá cǐ hào zhī yīn 。
(《祖堂集》卷十七、《宗镜录》卷九八、《景德传灯录》卷十)。
(《 zǔ táng jí 》 juǎn shí qī 、《 zōng jìng lù 》 juǎn jiǔ bā 、《 jǐng dé chuán dēng lù 》 juǎn shí )。