古陵寒雨集,高鸟夕阳明。
gǔ líng hán yǔ jí , gāo niǎo xī yáng míng 。
高情千里外,长啸一声初。
gāo qíng qiān lǐ wài , cháng xiào yī shēng chū 。
月离山一丈,风吹花数苞。
yuè lí shān yī zhàng , fēng chuī huā shù bāo 。
晓来山鸟闹,雨过杏花稀。
xiǎo lái shān diǎo nào , yǔ guò xìng huā xī 。
曲渚回湾锁钓舟。
qū zhǔ huí wān suǒ diào zhōu 。
平潮晚影沈清底,远岳危栏等翠尖。
píng cháo wǎn yǐng shěn qīng dǐ , yuǎn yuè wēi lán děng cuì jiān 。
白日才离沧海底,清光先照户窗前。(灵岩广化寺,
bái rì cái lí cāng hǎi dǐ , qīng guāng xiān zhào hù chuāng qián 。( líng yán guǎng huà sì ,
连云天堑有山色,极目海门无雁行。
lián yún tiān qiàn yǒu shān sè , jí mù hǎi mén wú yàn háng 。
可怜黄雀衔将去,从此庄周梦不成。(《咏蝶》。
kě lián huáng què xián jiāng qù , cóng cǐ zhuāng zhōu mèng bù chéng 。(《 yǒng dié 》。
见《泉州志》)
jiàn 《 quán zhōu zhì 》)
禅是大沩诗是朴,大唐天子只三人。
chán shì dà wéi shī shì pǔ , dà táng tiān zi zhǐ sān rén 。