蓦蓦地古道西风峻岭,过了夕阳流水孤村,如今尘随马足何年尽!常就劳落,不必艰辛。
mò mò dì gǔ dào xī fēng jùn lǐng , guò le xī yáng liú shuǐ gū cūn , rú jīn chén suí mǎ zú hé nián jǐn ! cháng jiù láo luò , bù bì jiān xīn 。
几番回首,几度忘魂。
jǐ fān huí shǒu , jǐ dù wàng hún 。
只为家中年老慈亲,朝夕侍奉无人。
zhǐ wèi jiā zhōng nián lǎo cí qīn , zhāo xī shì fèng wú rén 。
明知孝悌人之大本,想着受煦劳育我全身,不能勾落业安平。
míng zhī xiào tì rén zhī dà běn , xiǎng zhe shòu xù láo yù wǒ quán shēn , bù néng gōu luò yè ān píng 。
自俺甫临行,曾把哥哥禀.常侍奉莫因循。
zì ǎn fǔ lín xíng , céng bǎ gē gē bǐng . cháng shì fèng mò yīn xún 。
只怕哥哥把话不准,迷恋着红裙。
zhǐ pà gē gē bǎ huà bù zhǔn , mí liàn zhe hóng qún 。