儿女催人鬓欲霜,知非又度一年强。
ér nǚ cuī rén bìn yù shuāng , zhī fēi yòu dù yī nián qiáng 。
能将孝友为乔木,更有精诚返夕阳。
néng jiāng xiào yǒu wèi qiáo mù , gèng yǒu jīng chéng fǎn xī yáng 。
棋赌水沉花阁静,杯擎金露柳桥凉。
qí dǔ shuǐ chén huā gé jìng , bēi qíng jīn lù liǔ qiáo liáng 。
功名自古归屠钓,那得逍遥到杖乡。
gōng míng zì gǔ guī tú diào , nà dé xiāo yáo dào zhàng xiāng 。